Chuyển đến nội dung chính

Người ‘giàu’ và cách ứng xử với Tổ Quốc

         Mình vẫn cứ thấy day dứt mãi câu nói của bệnh nhân số 17 với tờ báo Mỹ mà cô ta trả lời phỏng vấn: “Cô coi các vụ tấn công là ví dụ của sự ghen tị giai cấp: “Ở Việt Nam, chúng tôi quá đặc quyền – chúng tôi đi du lịch quá nhiều.” Cô cho rằng sự chú ý đặc biệt mà cô và chị gái nhận được ở những nơi khác là phân biệt chủng tộc, lưu ý rằng, “Nếu đây là Paris Hilton, sẽ không có nhiều ồn ào như vậy.”

            Ở Việt Nam mình biết có rất nhiều người giàu, cô gái tên Nhung này có lẽ cũng chỉ là 1 hạt cát nhỏ trong sự vô số của những người giàu ở Việt Nam, và thực sự mình chưa đạt đến mức ‘giàu’ để đủ hiểu người giàu họ nghĩ gì nhưng mình tin rằng không phải ai cũng có suy nghĩ như người phụ nữ tên Nhung kia.

            Nói về giàu, có lẽ phải nhắc đến Phạm Nhật Vượng – người giàu nhất Việt Nam – tài sản của ông ấy bây giờ chắc cũng cỡ 7, 8 tỷ đô, nhưng chẳng có ai phàn nàn gì về ông ấy cả, ông ấy ở đúng vị trí mà ông ấy xứng đáng ngồi, hưởng những ‘đặc quyền’ mà ông ấy xứng đáng được hưởng. Nhưng ông ấy vẫn cống hiến, Việt Nam có xe hơi là do nhãn hiệu xe của ông ấy, tập đoàn của ông ấy có thể sản xuất được máy thở phục vụ nhu cầu trong nước, bệnh viện của ông ấy hỗ trợ xét nghiệm covid-19, và ông ấy chưa từng dừng lại việc chung tay giúp Chính phủ chống dịch. Rất nhiều người cảm phục ông ấy!

           Nói về giàu và đóng góp trong đại dịch có lẽ cũng nên nhắc đến ông vua hàng hiệu Jonathan Hạnh Nguyễn, ông ấy giàu cả về tài sản và tâm huyết, trên ngực ông ấy lấp lánh những tấm huân chương cao quý mà Đảng và Nhà nước dành tặng. Ông ấy tự hào rằng: “Việt Nam chống dịch rất tốt” và đã tin tưởng đến mức thuê chuyên cơ đưa con gái từ Anh về nước chống dịch, ông ấy chi hàng chục tỷ giúp miền Tây chống hạn mặn và ủng hộ những vùng có dịch. Ông ấy có cách làm và tư duy của người giàu, nhưng những gì ông ấy làm là sự tôn trọng với Tổ quốc.

            Hay như Cường dollar, chắc chắn ai cũng biết anh ấy giàu, giàu có và nhiệt tình, anh ấy đã tặng CDC Gia Lai một máy xét nghiệm covid-19 trị giá 2 tỷ. Và chưa bao giờ nghe thấy anh ấy than vãn về những “đặc quyền” và cũng chẳng có ai than vãn về anh ấy!

Người giàu thực sự luôn có bản lĩnh khiến người khác ngưỡng mộ. Có lẽ chị Nhung này giàu thật, nhưng chị ta đã hoàn toàn hiểu sai về sự “chỉ trích” của dư luận đối với mình. Ở Việt Nam khái niệm ‘giai cấp’ hầu như rất mờ nhạt, người giàu vẫn có thể ngồi vỉa hè ăn phở, họ vẫn trà chanh, vẫn đi bộ đọc báo, không ai có thể đoán biết được một ông chú đi dép tổ ong, mặc quần xà lỏn kia lại có thể là 1 vị tỷ phú, và đương nhiên nếu một người nghèo qua quá trình lao động hay may mắn vô tình trúng số vẫn có thể giàu, rất ít người bị khinh bỉ bởi quá khư nghèo đói sau đó trở nên giàu có, đa phần mọi người sẽ dành cho người đó sự ngưỡng mộ.

            Vậy nên, nếu nói rằng mọi người đang kỳ thị cô ta vì cô được hưởng nhiều đặc quyền hay vì cô giàu thì thực sự là một sự phi lý. Dù là ở Paris Hilton hay Việt Nam, nếu bạn xứng đáng được hưởng những đặc quyền ấy, chẳng ai phàn nàn về bạn cả.

            Điều mà có lẽ tất cả mọi người đang không hài lòng về bệnh nhân số 17 trên có lẽ chính là sự VÔ ƠN, TRÁO TRỞ, LÁ MẶT LÁ TRÁI. Cô ta giàu nhờ đâu? Nhờ Paris Hilton hay ở Mỹ? Không, cô ta giàu có nhờ Việt Nam, nhờ vào Tổ quốc mà cô ta đã quay lưng, nhờ vào nơi đã cứu sống cô ta trong dịch bệnh, nhưng thay vì biết ơn điều đó thì cô ta lại xem Tổ quốc như thể đang ngược đãi mình, công khai trên báo chí Mỹ chỉ trích Tổ quốc và gọi những điều mình trải qua trong dịch bệnh khi được cứu chữa ở Tổ quốc là tồi tệ, tối tăm. Cô ta thậm chí thua cả những người nghèo về cách ứng xử với đồng bào và Tổ quốc.

         Có những người không giàu vật chất nhưng lại rất giàu về tâm hồn, các đồng bào dân tộc huyện     Nam Trà My ở Quảng Nam là 1 ví dụ, hàng năm người dân Đà Nẵng hỗ trợ cứu đói họ rất nhiều, nghe tin Đà Nẵng gặp dịch, đồng bào không quên ‘trả ơn’, vào rừng, ra vườn góp tặng người dân Đà Nẵng hơn 10 tấn rau.

          Nhung thậm chí không làm được một điều đơn giản là “im lặng” chứ đừng nói đến việc “trả ơn”. Nếu không thể làm gì cho Tổ quốc, làm ơn hãy im lặng và tạo cơ hội cho những người khác cống hiến!


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHỮNG KẺ MANG DANH "TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM"

           Gần đây, các thế lực thù địch, phản động tiếp tục bám vào những đối tượng được đặt cho cái tên rất kêu là “tù nhân lương tâm” để chống phá Việt Nam thông qua vấn đề dân chủ, nhân quyền. Song, ngẫm lại thì thấy các chiêu bài chống phá ấy cuối cùng vẫn chỉ xoay quanh việc đưa ra những luận điệu xuyên tạc, cùng với đó là những đòi hỏi đi ngược với luật pháp và thực tế nhằm đánh lừa dư luận về tình hình bảo đảm quyền con người ở nước ta.           Trong báo cáo công bố vào giữa tháng 1 vừa qua, Tổ chức Theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch-HRW) cho rằng, trong năm 2020, chính quyền Việt Nam đã gia tăng trấn áp những người cổ vũ cho các quyền dân sự và chính trị cơ bản, đặc biệt là quyền tự do ngôn luận và q...

SỰ KIỆN ẤM TÌNH NGƯỜI: "NHỮNG NGÀY HÀ NỘI TẠI TP. HỒ CHÍ MINH"

 TP mang tên bác vào chiều ngày 23.8 vừa qua diễn ra sự kiện ấm tình người khi UBND Tp. Hà Nội phối hợp với UBND TP. Hồ Chí Minh tổ chức thăm hỏi và tặng quà cho gia đình chính sách, người có công tiêu biểu. Đây là chương trình nằm trong chuỗi sự kiện "Những ngày Hà Nội tại TP. Hồ Chí Minh", chào mừng kỷ niệm 70 năm Ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954 - 10/10/2024). Tôi thấy Chương trình "#NhữngngàyHàNội tại #TPHồChíMinh" là một hoạt động rất ý nghĩa, thiết thực, vừa kết nối văn hóa, vừa tri ân những người có công, gia đình chính sách. Thật ra, việc này nghe thì tưởng đơn giản, nhưng ý nghĩa của nó lại sâu sắc, thấm thía lắm. Những người đón nhận cảm thấy được sự quan tâm, chia sẻ  từ cộng đồng, chứ không chỉ là câu chuyện hình thức. Với tôi, cái hay là sự tri ân này không chỉ dừng lại ở lời nói mà có hành động cụ thể, làm cho những gia đình chính sách thấy ấm lòng hơn. Đôi khi, chỉ cần một chút quan tâm thôi cũng đủ để họ cảm thấy được trân trọng và có thêm động lực...

Trịnh Hữu Long - Tên phản động đội lốt Luật gia

Kẻ phản động Trịnh Hữu Long bày trò  trên luật khoa tạp chí Trịnh Hữu Long - kẻ tự dựng nên trang Luật Khoa Tạp Chí dưới sự hẫu thuẫn của tổ chức khủng bố Việt Tân nhằm tuyên truyền, xuyên tạc chống lại chế độ xã hội chủ nghĩa, Nhà nước và Nhân dân Việt Nam. Trịnh Hữu Long là ai? Trịnh Hữu Long tự nhận là luật gia-bởi luật gia đâu có giấy chứng nhận như luật sư Trịnh Hữu Long, (sinh 1986, quê quán Thanh Hóa) từng tốt nghiệp Đại học luật Hà Nội khóa 29 chuyên ngành luật kinh tế, năm 2008. Sớm có tư tưởng chống đối, Trịnh Hữu Long đã không theo những con đường như các sinh viên cùng khóa khác như luật sư, giảng viên, cán bộ cơ quan tư pháp,… mà theo con đường của những kẻ phản động. Tốt nghiệp năm 2008, với một chút khả năng “viết lách”, có thời gian từng tham gia quản trị diễn đàn của sinh viên luật và ý tưởng muốn làm giàu nhanh chóng, Trịnh Hữu Long đã nhanh chóng thay đổi lập trường và dấn thân vào con đường phản động. Hoạt động chống phá của Trịnh Hữu L...