Chuyển đến nội dung chính

THANH XUÂN CỦA NHỮNG NGƯỜI LÍNH ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?

Thi thoảng, mình vẫn thấy thường thấy người ta dùng hai chữ “thanh xuân” nói về chuyện này chuyện kia, chuyện gia đình, chuyện yêu đương… Nhưng, đại đa phần chúng ta còn được sống với “thanh xuân”, làm bất cứ điều gì chúng ta thích làm hoặc muốn làm. Còn có những lớp người “thanh xuân” của họ chỉ là hai chữ Tổ Quốc và cũng với rất nhiều người, không hề được trải qua thanh xuân một cách trọn vẹn.

Họ dùng “thanh xuân” của họ để chúng ta có được “thanh xuân”... Có một đoạn thơ rất hay của Thanh Thảo:

Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình

(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)

Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?

Có một câu nói đầy xúc động trong Mùi Cỏ Cháy: "Mùa hè năm ấy hy sinh nhiều quá, toàn là lính trẻ". Trong trường Bách Khoa, có Tượng đài Sinh viên lên đường bảo vệ Tổ quốc nhằm tri ân lớp sinh viên lên đường vào mùa hè 1972...

Trên dãy Trường Sơn có một ngôi đền gọi là Đền Vọng, nơi này dùng để thờ tự cho hương hồn của hơn 13 ngàn người lính, thanh niên xung phong, dân quân đã hy sinh ở Trường Sơn trong chiến dịch 6000 ngày trên tuyến đường Hồ Chí Minh mà không thể tìm được thi hài. Lý do mà không thể tìm được có thể do thịt xương đã hòa tan vào với đất, có thể bị chôn vùi ở nơi đâu, bị lũ quét cuốn trôi đi, bị thú rừng đào bới …. Linh hồn của những chiến sĩ luôn cần được sưởi ấm. Sự hy sinh nào cũng là máu xương!

Mình có một người bạn vừa đi viếng Nghĩa trang Quốc gia Đường 9 cùng với gia đình, khi bạn ấy tìm đến khu mộ của tỉnh Hải Dương thì thấy trên bia mộ của một chiến sĩ binh nhất thuộc sư đoàn 308, có ghi năm sinh là 1955 và hy sinh vào năm 1972, tức là chiến sĩ ấy hy sinh khi chỉ vừa mới 17. Một độ tuổi còn quá trẻ, quá nhiều hoài bão, quá nhiều khát khao… Một độ tuổi 17 mà với thế hệ hiện nay, nhiều khi còn chưa vững bước được trên cuộc đời mà những con người ấy đã phải gánh vác trên vai sự sinh tồn, tính an nguy của một quốc gia, một dân tộc.

Có một câu chuyện mà mình nghe được rằng, khi một bà mẹ Việt Nam anh hùng nhận được tiền trợ cấp, bà mẹ “trách” nhẹ rằng: “Tiên sư, nó chết rồi mà vẫn nuôi mẹ”. Chàng trai ấy ra đi vào năm 18 tuổi và hy sinh ở mặt trận Trị Thiên sau đó một năm. Một bà mẹ khác khóc rơi nước mắt: “Con đi thì tôi dễ mất con, giữ con lại thì mất nước”... Thanh xuân của những người mẹ, người vợ, người con khi đợi chồng, đợi cha đầy mòm mỏi và ám ảnh, luôn phải trong tình trạng xác định “đi là sẽ hy sinh”. Và có những người mất cả cuộc đời cũng chẳng thể đón được người thân trở về, dù chỉ là một nhánh xương khô hoặc một nắm tro cốt…

Mình nhớ hồi bé khi đi qua nghĩa trang liệt sĩ, có một bà dọa mình và đám bạn rằng: “Vào đó ma bắt đi đấy”. Sau này lớn hơn vào tuổi, học được lịch sử của dân tộc và hiểu những lời dạy của ông bà cha mẹ, mình nghĩ rằng, những người đã nằm xuống đều là những anh hùng, họ đã hy sinh cho chúng ta thì sẽ không bao giờ bắt hay muốn làm hại chúng ta… Ngược lại, họ luôn sống mãi và che chở cho chúng ta...

Lịch sử thì vẫn trôi qua từng giây từng phút, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn cho dù điều gì đã đang hoặc sẽ diễn ra


. Mình biết rằng, những con người ấy đã có một thanh xuân rất đẹp...

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHỮNG KẺ MANG DANH "TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM"

           Gần đây, các thế lực thù địch, phản động tiếp tục bám vào những đối tượng được đặt cho cái tên rất kêu là “tù nhân lương tâm” để chống phá Việt Nam thông qua vấn đề dân chủ, nhân quyền. Song, ngẫm lại thì thấy các chiêu bài chống phá ấy cuối cùng vẫn chỉ xoay quanh việc đưa ra những luận điệu xuyên tạc, cùng với đó là những đòi hỏi đi ngược với luật pháp và thực tế nhằm đánh lừa dư luận về tình hình bảo đảm quyền con người ở nước ta.           Trong báo cáo công bố vào giữa tháng 1 vừa qua, Tổ chức Theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch-HRW) cho rằng, trong năm 2020, chính quyền Việt Nam đã gia tăng trấn áp những người cổ vũ cho các quyền dân sự và chính trị cơ bản, đặc biệt là quyền tự do ngôn luận và q...

SỰ KIỆN ẤM TÌNH NGƯỜI: "NHỮNG NGÀY HÀ NỘI TẠI TP. HỒ CHÍ MINH"

 TP mang tên bác vào chiều ngày 23.8 vừa qua diễn ra sự kiện ấm tình người khi UBND Tp. Hà Nội phối hợp với UBND TP. Hồ Chí Minh tổ chức thăm hỏi và tặng quà cho gia đình chính sách, người có công tiêu biểu. Đây là chương trình nằm trong chuỗi sự kiện "Những ngày Hà Nội tại TP. Hồ Chí Minh", chào mừng kỷ niệm 70 năm Ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954 - 10/10/2024). Tôi thấy Chương trình "#NhữngngàyHàNội tại #TPHồChíMinh" là một hoạt động rất ý nghĩa, thiết thực, vừa kết nối văn hóa, vừa tri ân những người có công, gia đình chính sách. Thật ra, việc này nghe thì tưởng đơn giản, nhưng ý nghĩa của nó lại sâu sắc, thấm thía lắm. Những người đón nhận cảm thấy được sự quan tâm, chia sẻ  từ cộng đồng, chứ không chỉ là câu chuyện hình thức. Với tôi, cái hay là sự tri ân này không chỉ dừng lại ở lời nói mà có hành động cụ thể, làm cho những gia đình chính sách thấy ấm lòng hơn. Đôi khi, chỉ cần một chút quan tâm thôi cũng đủ để họ cảm thấy được trân trọng và có thêm động lực...

Trịnh Hữu Long - Tên phản động đội lốt Luật gia

Kẻ phản động Trịnh Hữu Long bày trò  trên luật khoa tạp chí Trịnh Hữu Long - kẻ tự dựng nên trang Luật Khoa Tạp Chí dưới sự hẫu thuẫn của tổ chức khủng bố Việt Tân nhằm tuyên truyền, xuyên tạc chống lại chế độ xã hội chủ nghĩa, Nhà nước và Nhân dân Việt Nam. Trịnh Hữu Long là ai? Trịnh Hữu Long tự nhận là luật gia-bởi luật gia đâu có giấy chứng nhận như luật sư Trịnh Hữu Long, (sinh 1986, quê quán Thanh Hóa) từng tốt nghiệp Đại học luật Hà Nội khóa 29 chuyên ngành luật kinh tế, năm 2008. Sớm có tư tưởng chống đối, Trịnh Hữu Long đã không theo những con đường như các sinh viên cùng khóa khác như luật sư, giảng viên, cán bộ cơ quan tư pháp,… mà theo con đường của những kẻ phản động. Tốt nghiệp năm 2008, với một chút khả năng “viết lách”, có thời gian từng tham gia quản trị diễn đàn của sinh viên luật và ý tưởng muốn làm giàu nhanh chóng, Trịnh Hữu Long đã nhanh chóng thay đổi lập trường và dấn thân vào con đường phản động. Hoạt động chống phá của Trịnh Hữu L...