Chuyển đến nội dung chính

Không có liệt sỹ nào là “vô danh” cả!

Có những sự việc, những tên gọi… lâu dần thành thói quen và ta “mặc định” điều đó là chính xác, là đúng.

Rồi bỗng một ngày nào đó, chợt nhận ra việc làm ấy, cách gọi ấy là không đúng, thậm chí phản cảm, cần phải thay đổi.

Có lẽ vì thế, mới đây, Bộ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Đào Ngọc Dung đã có một quyết định hoàn toàn chính xác. Đó là “từ nay tới ngày 27/7, tất cả các bia liệt sĩ còn ghi là vô danh đều phải khắc lại tên mới là liệt sĩ chưa xác định được thông tin”.

Thật ra thì “vô danh” là từ Hán – Việt, nó có nghĩa là “không tên”.

Thế nhưng thực tế, với các Liệt sĩ, những người đã hy sinh thân mình vì dân, vì nước thì không có ai là “vô danh”. Họ chỉ là chưa (và có thể không) xác định được tên thôi.

Một điều nữa khó có thể chấp nhận, đó là trong ngôn ngữ đời sống, từ “vô danh” còn mang nghĩa không hay, kiểu “vô danh, tiểu tốt” hay loại người “vô danh tính”…

Thật ra, nếu chỉ thay đổi cách gọi, nó có vẻ như “sáo rỗng”, nói suông.


Thực tế là từ mấy năm gần đây, công tác đền ơn, đáp nghĩa được Đảng, Nhà nước, Nhân dân hết sức quan tâm và cơ quan trực tiếp thực hiện là Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội đang nỗ lực rất nhiều.

Hàng ngàn mộ liệt sĩ đã được xác định ADN, đưa về quê hương theo nguyện vọng của gia đình.

Hàng ngàn hồ sơ tồn đọng người có công mà có những trường hợp cách đây gần 1 thế kỷ (85 năm) đã được xác nhận.

Những người có công, những gia đình chính sách luôn nhận được sự quan tâm cả tinh thần và vật chất.

Mới đây nhất, trong gói hỗ trợ 62.000 tỉ đồng, cùng với những trường hợp khó khăn do dịch bệnh, thương binh và thân nhân người có công hưởng chính sách trợ cấp thường xuyên cũng nhận được sự quan tâm đặc biệt.

Theo con số từ Bộ LĐTBXH, Nhà nước đã phong tặng và truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho 138.400 mẹ. Tới nay, hơn 5.000 Mẹ Việt Nam anh hùng còn sống ở các tỉnh, thành phố khác nhau.

Phần lớn các Mẹ đều đã cao tuổi, thời gian chỉ còn tính bằng năm, bằng tháng, thậm chí bằng ngày (thực tế thì 3 tỉnh đã không còn Mẹ Việt Nam anh hùng nào còn sống).

Để tri ân các Mẹ, theo dự kiến, sắp tới đây, trong dịp 27/7, tất cả các địa phương sẽ tập trung tổ chức gặp mặt và sẽ có cuộc “gặp gỡ’ lịch sử ở Trung ương với 350 Mẹ.

Tiếc rằng do một số khó khăn, nhất là sức khỏe của các Mẹ, chúng ta không thể đón được tất cả các Mẹ còn sống về dự gặp mặt ở Trung ương.

Trở lại với việc khắc lại trên bia mộ, Bộ trưởng Đào Ngọc Dung cho biết: “Những người đã chiến đấu và hy sinh vì đất nước đều có danh tính cụ thể, như họ và tên, năm sinh, quê quán. Vì những điều kiện khác nhau, chúng ta chưa xác định lại được thông tin của các liệt sĩ. Do vậy cần thống nhất tên trên những tấm bia này là liệt sĩ chưa xác định được thông tin, không nên để là “vô danh”. Ông Dung nói.

Thật ra, việc “trả lại tên” cho các Liệt sĩ, tưởng là chuyện không lớn, nhưng đây là việc làm có ý nghĩa sâu sắc, nó thể hiện cái tâm “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ người trồng cây” vốn là đạo lý của dân tộc và cũng là chủ trương nhất quán của Đảng và Nhà nước ta.

Vâng, các Anh hùng Liệt sĩ không ai là vô danh cả và họ sống mãi trong lòng mỗi người dân Việt Nam hôm nay và mai sau.

Họ là những người anh hùng “Liệt sĩ chưa xác định được thông tin” mà thôi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHỮNG KẺ MANG DANH "TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM"

           Gần đây, các thế lực thù địch, phản động tiếp tục bám vào những đối tượng được đặt cho cái tên rất kêu là “tù nhân lương tâm” để chống phá Việt Nam thông qua vấn đề dân chủ, nhân quyền. Song, ngẫm lại thì thấy các chiêu bài chống phá ấy cuối cùng vẫn chỉ xoay quanh việc đưa ra những luận điệu xuyên tạc, cùng với đó là những đòi hỏi đi ngược với luật pháp và thực tế nhằm đánh lừa dư luận về tình hình bảo đảm quyền con người ở nước ta.           Trong báo cáo công bố vào giữa tháng 1 vừa qua, Tổ chức Theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch-HRW) cho rằng, trong năm 2020, chính quyền Việt Nam đã gia tăng trấn áp những người cổ vũ cho các quyền dân sự và chính trị cơ bản, đặc biệt là quyền tự do ngôn luận và q...

SỰ KIỆN ẤM TÌNH NGƯỜI: "NHỮNG NGÀY HÀ NỘI TẠI TP. HỒ CHÍ MINH"

 TP mang tên bác vào chiều ngày 23.8 vừa qua diễn ra sự kiện ấm tình người khi UBND Tp. Hà Nội phối hợp với UBND TP. Hồ Chí Minh tổ chức thăm hỏi và tặng quà cho gia đình chính sách, người có công tiêu biểu. Đây là chương trình nằm trong chuỗi sự kiện "Những ngày Hà Nội tại TP. Hồ Chí Minh", chào mừng kỷ niệm 70 năm Ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954 - 10/10/2024). Tôi thấy Chương trình "#NhữngngàyHàNội tại #TPHồChíMinh" là một hoạt động rất ý nghĩa, thiết thực, vừa kết nối văn hóa, vừa tri ân những người có công, gia đình chính sách. Thật ra, việc này nghe thì tưởng đơn giản, nhưng ý nghĩa của nó lại sâu sắc, thấm thía lắm. Những người đón nhận cảm thấy được sự quan tâm, chia sẻ  từ cộng đồng, chứ không chỉ là câu chuyện hình thức. Với tôi, cái hay là sự tri ân này không chỉ dừng lại ở lời nói mà có hành động cụ thể, làm cho những gia đình chính sách thấy ấm lòng hơn. Đôi khi, chỉ cần một chút quan tâm thôi cũng đủ để họ cảm thấy được trân trọng và có thêm động lực...

Trịnh Hữu Long - Tên phản động đội lốt Luật gia

Kẻ phản động Trịnh Hữu Long bày trò  trên luật khoa tạp chí Trịnh Hữu Long - kẻ tự dựng nên trang Luật Khoa Tạp Chí dưới sự hẫu thuẫn của tổ chức khủng bố Việt Tân nhằm tuyên truyền, xuyên tạc chống lại chế độ xã hội chủ nghĩa, Nhà nước và Nhân dân Việt Nam. Trịnh Hữu Long là ai? Trịnh Hữu Long tự nhận là luật gia-bởi luật gia đâu có giấy chứng nhận như luật sư Trịnh Hữu Long, (sinh 1986, quê quán Thanh Hóa) từng tốt nghiệp Đại học luật Hà Nội khóa 29 chuyên ngành luật kinh tế, năm 2008. Sớm có tư tưởng chống đối, Trịnh Hữu Long đã không theo những con đường như các sinh viên cùng khóa khác như luật sư, giảng viên, cán bộ cơ quan tư pháp,… mà theo con đường của những kẻ phản động. Tốt nghiệp năm 2008, với một chút khả năng “viết lách”, có thời gian từng tham gia quản trị diễn đàn của sinh viên luật và ý tưởng muốn làm giàu nhanh chóng, Trịnh Hữu Long đã nhanh chóng thay đổi lập trường và dấn thân vào con đường phản động. Hoạt động chống phá của Trịnh Hữu L...